Du lịch biển đảo – “Chạm” vào Bà Lụa, nơi Hạ Long phương Nam thì thầm chuyện sóng nước

Có những nơi không cần nổi tiếng rầm rộ vẫn khiến người ta nhớ mãi. Không phải vì sự hào nhoáng, không phải vì những điểm check-in quen mặt, mà vì cái cảm giác rất riêng – vừa lạ vừa thân, vừa hoang sơ vừa dịu dàng. Quần đảo Bà Lụa ở Kiên Giang là một nơi như thế. Một cụm đảo nhỏ nằm lặng lẽ giữa vịnh Thái Lan, nơi được ví như Hạ Long phương Nam không chỉ bởi phong cảnh đẹp mà còn bởi vẻ tĩnh tại khiến người ta lặng lòng.

Tôi đến Bà Lụa vào một ngày nắng đẹp, trời cao, biển xanh và lòng nhẹ. Từ đất liền, chỉ cần đi thuyền hơn ba mươi phút là đến. Hành trình ngắn, nhưng khi vừa đặt chân lên đảo, cảm giác như mình đã đi xa rất lâu. Xa khỏi tiếng còi xe, xa khỏi những cuộc họp, xa khỏi cả mạng xã hội. Trước mắt tôi là một thế giới khác – mộc mạc, trong lành và có gì đó rất… nguyên sơ. Như thể tất cả vẫn còn ở thuở ban đầu của biển đảo.

Quần đảo Bà Lụa gồm hơn bốn mươi đảo lớn nhỏ, nhưng chỉ vài đảo có người sinh sống. Phổ biến nhất là ba hòn đảo nằm gần nhau đến mức khi thủy triều rút, bạn có thể đi bộ qua lại mà không cần thuyền. Người ta gọi đó là tam đảo: Hòn Đầm Đước, Hòn Đầm Dương và Hòn Đầm Giếng. Tôi đã đi bộ từ đảo này sang đảo kia vào buổi sáng sớm, khi mặt trời còn chưa lên cao, sóng lăn tăn và mặt nước trong đến mức có thể nhìn thấy cá bơi quanh chân. Cảm giác bước giữa biển khơi, không tàu thuyền, không tiếng người, chỉ có gió và nhịp tim mình là điều không dễ gì có được.

Mỗi đảo ở Bà Lụa mang một sắc thái riêng. Hòn Đầm Dương có bãi cát trắng và hàng dừa cao đón nắng. Hòn Đầm Đước thì rợp bóng cây xanh, nước nông và lặng, thích hợp cho những ai thích tắm biển nhẹ nhàng. Còn Hòn Đầm Giếng lại hấp dẫn bởi những bãi đá có hình thù lạ mắt, là nơi bạn có thể ngồi hàng giờ để ngắm sóng vỗ vào đá, nghe tiếng gió rì rào và nhìn trời chuyển dần từ xanh sang cam trong buổi chiều muộn.

Trên đảo không có khách sạn hay resort lớn, chỉ có nhà dân cho thuê phòng, hoặc bạn có thể cắm trại ngay trên bãi biển. Tôi chọn cách thứ hai. Tối hôm đó, chúng tôi dựng lều dưới tán dừa, đốt lửa trại và nướng hải sản mua từ chợ nhỏ trong đất liền. Không điện thoại, không wifi, chỉ có ánh lửa bập bùng, tiếng cười và cả những khoảng im lặng dễ chịu. Trên trời, sao nhiều đến mức tưởng như có thể với tay chạm tới. Dưới đất, cát mịn và hơi gió mằn mặn khiến người ta vừa tỉnh táo vừa muốn thiếp đi trong giấc ngủ thật sâu.

Người dân ở đây hiền hòa và gần gũi. Họ sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt cá, trồng cây ăn trái và đôi chút dịch vụ du lịch nhỏ. Hỏi chuyện ai cũng cười, cũng kể, cũng sẵn sàng chia sẻ về mùa cá, về sóng lớn, về những ngày mưa kéo dài cả tuần và cả những buổi sáng biển phẳng như gương. Có bà cụ bán nước dừa sát bãi, thấy tôi lang thang một mình liền gọi lại mời ly nước rồi thủ thỉ hỏi có buồn không. Tôi cười, bảo không buồn, chỉ đang yên. Và tôi nhận ra, trong những nơi hoang sơ như thế này, cảm giác yên là thứ quý giá nhất.

Ẩm thực trên đảo đơn giản, chủ yếu là hải sản tươi. Món nổi bật là cá bóp nướng mọi, nhum nướng mỡ hành và canh chua cá biển nấu bắp chuối. Tôi còn được người dân đãi món sò huyết xào me cay nồng và mực nướng sả ớt đậm đà. Không món nào cầu kỳ, nhưng mỗi món đều khiến tôi thấy rõ hương vị của biển, của sự chân thật và tình người mộc mạc.

Buổi sáng ở Bà Lụa rất khác. Không có tiếng chuông báo thức, chỉ có ánh sáng len qua vách lều và tiếng sóng vỗ nhè nhẹ gọi bạn dậy. Tôi đi bộ dọc bãi biển, nhìn những con cua nhỏ bò trên cát, ngắm mặt trời dần nhô lên phía đường chân trời và thầm cảm ơn vì một ngày mới yên lành đến vậy. Có những điều bình thường ở thành phố trở thành đặc biệt nơi đây. Một buổi sáng không vội, một ly cà phê nóng do chính tay bạn pha bên bờ biển và một tâm hồn nhẹ như gió.

Tôi dành một ngày để chèo thuyền ra các đảo nhỏ. Có những hòn đảo chỉ rộng bằng một sân bóng đá, nhưng nước bao quanh trong đến mức bạn thấy cả bóng mình dưới đáy. Có đảo không tên, không người, chỉ có vài cây dại mọc lên từ khe đá. Tôi lên một hòn như thế, ngồi một mình trên phiến đá nóng, mở cuốn sổ tay mang theo và viết vài dòng. Không phải để ai đọc, mà để nhắc chính mình rằng đã từng có một buổi trưa như thế – trọn vẹn, đủ đầy, không thiếu không thừa.

Chiều về, trời trở gió nhẹ. Tôi cùng vài người bạn chèo thuyền về lại hòn lớn. Sóng không lớn, nhưng đủ để chiếc thuyền chòng chành nhẹ, đủ để lòng tôi cũng rung lên đôi nhịp. Trên bờ, ánh hoàng hôn đổ dài xuống bãi cát, phản chiếu lên những chiếc thuyền gỗ đang neo. Bọn trẻ con chơi đùa, đá bóng, cười vang cả một góc biển. Tôi ngồi nhìn cảnh ấy mà nghĩ rằng, hạnh phúc thật ra đơn giản lắm. Là có chỗ để về, có người để nhớ và có nơi để lòng bình yên trở lại sau bao ngày bão giông.

Ngày rời Bà Lụa, tôi không chụp ảnh nhiều. Chỉ lưu lại vài tấm cho có, còn lại là mang theo cảm xúc. Cái yên, cái mộc, cái thật. Tôi biết, có thể sau này mình sẽ đến nhiều đảo khác, sẽ đi xa hơn, cao hơn, nhưng Bà Lụa sẽ luôn là nơi tôi nhớ mỗi khi lòng cần một khoảng lặng. Không phải vì nơi đây quá đặc biệt, mà vì nơi đây cho tôi sống một cách tự nhiên nhất. Không vai diễn, không áp lực, không cần cố gắng gì nhiều.

Nếu bạn đang tìm một nơi không có wifi mạnh, không có đồ uống fancy, không có nhà hàng sang trọng – nhưng có gió, có biển, có sự chân thành trong từng ánh mắt người dân – thì Bà Lụa là dành cho bạn. Hãy đến, không phải để khám phá, mà để nghỉ ngơi. Không phải để chụp hình, mà để chạm vào chính mình.

Vì có những nơi, không cần nổi bật, chỉ cần thật. Và quần đảo Bà Lụa là một nơi như thế – nơi mà bạn sẽ nhớ, không phải vì điều gì to tát, mà vì cảm giác nhẹ nhõm mà nó để lại trong tim.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *