Du lịch biển đảo – “Chạm” vào Bình Hưng, nơi bình yên nằm sau rặng núi và bên trong lòng người

Có những hòn đảo khiến người ta phải vượt qua nhiều giờ bay, ngồi tàu dài hàng tiếng, đi xe qua những cung đường quanh co mới đến được. Nhưng cũng có những nơi nằm rất gần đất liền, chỉ cần mở lòng và chậm lại một chút là có thể chạm đến. Bình Hưng là một nơi như thế. Không ồn ào, không phô trương, không nổi tiếng rầm rộ. Nhưng ai từng đến rồi đều mang theo một phần đảo trong lòng khi rời đi. Một phần đầy nắng, đầy gió và đầy sự nhẹ nhõm mà chỉ biển xanh và con người tử tế mới có thể mang lại.

Bình Hưng nằm dưới chân đèo Bình Tiên – Vĩnh Hy, thuộc tỉnh Khánh Hòa. Nằm gần những địa danh du lịch nổi tiếng như Nha Trang, Vĩnh Hy, nhưng Bình Hưng lại mang vẻ đẹp rất riêng, như một viên ngọc được giấu kỹ. Từ đất liền chỉ cần đi thuyền khoảng mười phút là đến đảo, nhưng sự tách biệt mà nơi này mang lại lại đủ để khiến bạn quên đi mọi thứ vừa qua. Tàu vừa rời bến không xa, bạn đã nghe được tiếng gió mát rượi, thấy mặt nước xanh trong vắt và cảm giác nhẹ nhàng như được nhấc khỏi những áp lực thường ngày.

Bình Hưng nhỏ lắm, chỉ vài con đường vòng quanh là hết. Nhưng chính cái nhỏ ấy lại là điều khiến nơi đây trở nên gần gũi. Bạn có thể thuê một chiếc xe máy, chạy quanh đảo chỉ mất hơn một giờ. Dọc đường là biển xanh sát chân đường, là những bãi đá độc đáo, là tiếng cười nói của trẻ con chơi đùa và những ngư dân đang vá lưới trước hiên nhà. Không có đèn đỏ, không còi xe, chỉ có nắng trải vàng trên mặt đường và gió thổi lồng lộng từ biển thổi về.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất ở Bình Hưng không phải là khung cảnh thiên nhiên – dù nơi đây có rất nhiều bãi tắm đẹp như tranh – mà là con người. Người dân trên đảo sống thật thà, ít khi nói lớn, làm gì cũng từ tốn. Khi tôi hỏi đường, họ không chỉ tay qua loa mà dẫn tôi đi một đoạn, chỉ cho từng ngõ, từng quán nhỏ có món ăn ngon, chỗ ngồi ngắm biển đẹp. Có bác chủ quán cơm khi nghe tôi nói chưa ăn sáng đã mang ra một phần miễn phí, bảo khách xa đến là quý rồi, không cần tính toán. Tôi ngồi ăn mà lòng thấy ấm như đang ăn cơm nhà.

Bãi Kinh, Bãi Nước Ngọt, Bãi Chuối là những nơi tôi ghé qua và mỗi nơi đều để lại một cảm giác rất khác. Bãi Kinh là nơi tàu cập bến, đông người nhưng nước biển trong vắt và nông đến mức có thể đi bộ khá xa vẫn chưa tới bụng. Bãi Nước Ngọt thì đặc biệt hơn vì có một dòng nước ngọt từ núi chảy ra biển, tạo thành hai dòng nước – một mặn một ngọt – hoà quyện trong làn nước xanh. Bãi Chuối thì hoang sơ hơn, ít người biết, cát trắng mịn như bột và tiếng sóng rì rào suốt ngày như một bản nhạc không lời.

Ẩm thực ở Bình Hưng đúng nghĩa của biển đảo: tươi, ngon và rất đáng nhớ. Đặc sản nơi đây là tôm hùm, và đúng như lời đồn, tôm ở đây chắc thịt, ngọt và được nuôi ngay trong những bè nổi sát bờ. Bạn có thể lên bè, tự tay bắt tôm, chọn hải sản và nhờ người dân nấu tại chỗ. Không cần nêm nếm cầu kỳ, chỉ cần hấp hoặc nướng mọi là đã đủ làm người ta xuýt xoa. Ngoài tôm hùm, còn có mực một nắng, nhum biển, cá mú, và món bánh căn ăn kèm mắm nêm đúng vị miền Trung. Tôi đã có một bữa tối ngồi trên bè, chân đung đưa chạm mặt nước, tay cầm ly rượu gạo nhẹ và lòng thì nhẹ tênh.

Ở Bình Hưng, bạn sẽ thấy mình không cần nhiều để hạnh phúc. Một buổi sáng dậy sớm, đi bộ ra bãi, ngồi nhìn mặt trời nhô lên từ biển. Một buổi trưa nằm võng dưới bóng dừa nghe sóng vỗ. Một buổi chiều chạy xe ra mũi Hòn Bù, ngắm hoàng hôn rơi chậm xuống mặt nước. Một buổi tối ngồi trước hiên nhà, nói vài câu chuyện nhỏ với chủ homestay và nghe tiếng gió lùa qua mái tôn. Tất cả đều giản dị nhưng đủ để bạn thấy mình sống thật, sống trọn và sống nhẹ nhàng.

Người ta thường nói đi du lịch là để khám phá, nhưng ở Bình Hưng, bạn không cần khám phá gì cả. Bạn chỉ cần hiện diện. Đảo không đòi hỏi bạn phải hiểu hết, biết hết. Chỉ cần bạn thật lòng sống chậm lại, mở lòng với người, với cảnh, thì đảo sẽ tự nhiên mở ra với bạn. Không cần vé tham quan, không cần lịch trình chi tiết, chỉ cần bạn có mặt, thì từng ngọn sóng, từng tia nắng, từng nụ cười sẽ tự nhiên ghé đến.

Tôi từng ngồi hàng giờ trên một mỏm đá nhìn về đất liền. Xa xa là đèo, là những con đường uốn lượn dẫn khách đến và đi. Còn nơi tôi ngồi, sóng vẫn vỗ, trời vẫn trong, và lòng thì bình yên như chưa từng có. Có những chuyến đi không mang về ảnh đẹp hay check-in sang chảnh, nhưng mang về cảm xúc rất thật. Bình Hưng là một chuyến đi như thế.

Ngày rời đảo, tôi không thấy luyến tiếc. Vì tôi biết mình đã sống đủ những ngày ở đây. Không vội vàng, không bỏ lỡ. Và cũng biết chắc, sẽ có một ngày tôi quay lại, khi cần một nơi để nghỉ, để nghĩ, để thấy lại một phiên bản nhẹ nhàng của chính mình. Vì có những nơi không cần quá nổi tiếng, chỉ cần đúng lúc đúng người là đã đủ để trở thành ký ức đẹp.

Nếu bạn đang tìm một nơi để thở sâu hơn, để sống chậm lại, để kết nối lại với những điều đơn giản mà đáng quý – hãy một lần đến Bình Hưng. Đừng mang theo nhiều, chỉ cần mang theo lòng biết ơn và sự lặng yên. Bình Hưng không cho bạn những điều hoành tráng, nhưng sẽ cho bạn một điều giản dị mà thành phố thường quên mất: cảm giác được là chính mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *