Du lịch biển đảo – “Chạm” vào đảo Hải Tặc, nơi biển xanh kể lại những bí mật xưa cũ

Giữa vùng biển Tây Nam của Tổ quốc, cách thị xã Hà Tiên không xa, có một hòn đảo mang cái tên kỳ lạ khiến ai nghe cũng thấy tò mò: đảo Hải Tặc. Nghe tên là đã thấy gợi mở, vừa phiêu lưu vừa huyền bí. Nhưng khi đặt chân đến, bạn sẽ hiểu rằng nơi đây không chỉ có quá khứ đầy màu sắc mà còn mang vẻ đẹp hoang sơ, chân chất và đủ gần gũi để ai từng ghé thăm đều muốn một ngày quay lại.

Từ Hà Tiên, bạn chỉ cần đi tàu khoảng một giờ đồng hồ để đến với quần đảo Hải Tặc, nơi gồm hơn mười đảo lớn nhỏ, trong đó Hòn Tre Lớn là trung tâm sinh hoạt chính. Trên tàu, khi dần rời khỏi đất liền, bạn sẽ thấy từng dãy núi nhô lên giữa biển khơi, gió mặn lùa qua tóc và hương vị của cuộc sống biển đảo bắt đầu hiện rõ. Tàu không lớn, tốc độ không nhanh, nhưng chính điều đó lại cho bạn thời gian để nhìn biển, ngắm trời và chuẩn bị tinh thần cho một hành trình chạm vào miền ký ức.

Ngày xưa, vùng biển này từng là nơi diễn ra nhiều hoạt động của hải tặc quốc tế và cả cướp biển địa phương. Những vụ cướp tàu, cướp hàng từng khiến thương thuyền khiếp sợ. Chính vì thế mà dân gian quen gọi là đảo Hải Tặc và tên gọi ấy theo đến tận bây giờ. Nhưng bạn đừng lo, hiện tại, nơi đây là một điểm đến bình yên với biển trong, đảo xanh và người dân thân thiện đến mức bạn sẽ thấy “hải tặc” ở đây chỉ còn là câu chuyện kể bên chén trà chiều.

Hòn đảo không lớn, dân cư sống chủ yếu bằng nghề biển và trồng trọt nhỏ. Khi bạn đặt chân đến, mọi thứ hiện ra một cách nhẹ nhàng: một cầu cảng đơn sơ, những con đường nhỏ quanh co dẫn đến làng chài, những mái nhà tôn bạc màu nắng gió và vài chiếc xe máy cũ kỹ vẫn đều đặn đưa đón khách đi quanh đảo. Không siêu thị, không tiếng còi xe, không đèn đường sáng rực – chỉ có nắng, có gió và tiếng sóng vỗ vào bờ đá như một điệu nhạc chậm rãi.

Tôi chọn ở lại một homestay đơn giản sát biển. Bà chủ nhà hiền hậu, nấu ăn ngon và rất mê kể chuyện xưa. Bữa tối đầu tiên, tôi được nghe bà kể về những vụ đắm tàu, những năm bão lớn và cả truyền thuyết về kho báu chôn giấu đâu đó trên đảo. Có thật hay không thì không ai biết, nhưng khi nghe giữa đêm khuya, gió biển thổi ào ào ngoài kia, lòng tôi không khỏi rạo rực như đang lạc vào một câu chuyện cổ phiếu ly kỳ.

Đảo Hải Tặc không có những bãi cát trắng dài như ở Phú Quốc, cũng không có nhiều dịch vụ du lịch. Nhưng bù lại, nơi đây có nước biển trong xanh đến mức bạn có thể nhìn thấy đáy chỉ sau vài bước chân, có những bãi đá rêu phủ xanh mướt vào buổi sáng sớm và những mỏm núi nhỏ để bạn leo lên, nhìn toàn cảnh biển trời mênh mông. Mỗi buổi chiều, tôi đều dành thời gian để đi bộ ra mỏm đá sau nhà, ngồi đó, nghe sóng và để tâm trí trôi theo những cơn gió mặn.

Có một trải nghiệm tôi rất khuyên bạn thử khi đến đây, đó là đi lặn bắt nhum hoặc ngắm san hô ven bờ. Chỉ cần đeo kính lặn, mang theo lưới nhỏ và một chút kiên nhẫn là bạn có thể thu được chiến lợi phẩm tươi ngon. Tôi từng lặn ở nhiều nơi, nhưng nước ở đảo Hải Tặc trong đến ngỡ ngàng, chỉ cần cúi mặt xuống là cả một thế giới khác mở ra trước mắt: cá nhỏ bơi thành đàn, san hô nhiều màu sắc và những con nhum đen nhấp nhô như những chấm lặng trong tranh thủy mặc.

Ẩm thực ở đây cũng là một phần không thể thiếu trong hành trình cảm xúc. Bữa sáng đơn giản với bánh mì, bún cá hay tô cháo nóng được nấu bằng hải sản đánh bắt trong ngày. Bữa trưa có thể là mâm cơm với cá chiên, canh chua me, rau rừng hái trong vườn. Tối đến, nếu may mắn, bạn có thể được người dân đãi món ốc nướng, mực trứng hấp hoặc nhum nướng mỡ hành. Những món ăn không cầu kỳ, không đắt đỏ nhưng thấm đẫm tình cảm và sự hiếu khách mộc mạc của người dân biển.

Một điều thú vị nữa là ở đảo Hải Tặc, điện chỉ có vài tiếng trong ngày và sóng điện thoại không phải lúc nào cũng ổn định. Điều này có thể khiến nhiều người e ngại, nhưng với tôi, đó lại là cơ hội để sống chậm. Không check tin nhắn, không xem email, không cập nhật mạng xã hội – tôi dành thời gian viết vài dòng nhật ký, trò chuyện với người lạ, chơi cờ cá ngựa với bác chủ nhà và lắng nghe chính mình nhiều hơn. Cái tĩnh ấy, giữa một thế giới luôn chuyển động, thật sự rất đáng quý.

Tôi rời đảo sau ba ngày, mang theo một ba lô nhẹ nhưng trái tim đầy ắp. Đầy tiếng cười của lũ trẻ chơi đùa trên cầu cảng. Đầy ánh mắt hiền hậu của những người ngư dân. Đầy hương vị mằn mặn của món cá nướng trong đêm. Và đầy những mẩu chuyện không đầu không cuối về hải tặc, về kho báu, về những chuyến tàu ra khơi chưa về.

Đảo Hải Tặc không hứa hẹn mang lại kỳ nghỉ xa hoa. Nhưng nếu bạn cần một nơi để thở, để tĩnh, để đặt lại tâm trí sau những ồn ào – hãy đến đây. Hãy mang theo một đôi dép, một cuốn sổ tay, một tâm hồn không vội và một chút tò mò trẻ con. Bởi ở nơi này, bạn sẽ tìm thấy một phiên bản giản dị hơn, thật hơn và tự do hơn của chính mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *